MẸ ƠI THẾ GIỚI MÊNH MÔNG KHÔNG ĐÂU BẰNG NHÀ MÌNH

“Mẹ ơi nhân loại mênh mông, rộng lớn không bằng nhà mình.

Bạn đang xem: Mẹ ơi thế giới mênh mông không đâu bằng nhà mình

Dù rằng phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ…”, vừa nghe không còn lời bài hát vào một cửa hàng cà phê, tôi gọi điện khước từ một cuộc hẹn cùng trở về phòng.Gia tài tôi mang lên thành phố hơn mấy trong năm này chỉ là một chiếc rương cũ từ thời còn học phổ thông. Tôi giữ đầy đủ bức hình của cả gia đình, hình của bà mẹ thời còn trẻ em (lúc chưa sinh ra tôi), bức thư phụ thân gửi động viên tôi trước một kỳ thi học sinh giỏi, chiếc áo len greed color lá chị em mang tự Bắc vào dành riêng cho tôi…Mỗi mặt hàng là một kỷ niệm, chiếm phần giữ 1 phần ký ức, một quả đât diệu kỳ.Năm lớp 10, tôi học trường huyện cách nhà rộng 40 cây số. Phụ vương và Mẹ cẩn thận chuẩn bị phần nhiều đồ đạc, xếp gọn cả vào cái rương nhỏ. Thân phụ bảo cái rương đó quý lắm, là tiến thưởng cưới của ông bà nội dành riêng cho, tiếng giao lại mang lại tôi. Cha chằng gọn mẫu rương vào sau cùng xe rồi chở tôi đi nhận lớp cùng tìm phòng trọ trên loại xe cub cà tàng. Người mẹ đứng phía sau dõi theo, nghẹn ngào nước mắt.Nhận giấy báo trúng tuyển chọn đại học, một lần nữa cả thân phụ và bà bầu lại gói ghém phần đa yêu yêu quý vào chiếc rương nhỏ, thuộc tôi lên tp nhập học. Tôi bỏ thêm vào đó phần nhiều tấm hình gia đình, thư của Cha, áo của mẹ, vài món quà…như lời nhắc nhở phải nỗ lực không ngừng. Năm nhất đại học, tôi đi làm thêm để tích lũy chi tiêu, được bao nhiêu tiền tôi đựng cả vào rương để cuối tháng đóng chi phí trọ. Về phòng, thấy cửa mở, dòng rương ở chỏng trơ, toàn thể số chi phí bị đem hết. Tôi ngẩn tín đồ hồi lâu. May thay đa số thứ tôi quý tuyệt nhất – kỷ vật mái ấm gia đình – vẫn còn đó nguyên đó. Quả đât của tôi vẫn tồn tại nguyên đó…Trở về phòng, mấy câu hát trong bàiMẹ tôicứ lởn vởn trong đầu. Tôi nghĩ về về Mẹ, về Cha, về cả gia đình, về đều kỷ niệm. Sau khi có bài toán làm tại tp tôi lại bẵng quên. Tôi cuồng xoay với mớ công việc bộn bề, với rất nhiều cuộc gặp, dự án cá nhân. Loại rương nằm im im mặt góc phòng, bị đè ngợp do giấy tờ, đồ đạc và vật dụng phía trên. Tôi vô vai trung phong quá, hay phương pháp sống thị thành đã khiến cho tôi vậy đổi.Nhấc máy hotline điện về nhà, người mẹ thều thào cốt truyện điện thoại. Mấy nay trời trở lạnh, nên mẹ bị ốm. Thân phụ thì sẽ đi đón đứa con cháu nội học tập lớp 1 về. 1 mình Mẹ sống nhà, nghe giọng yếu đuối lắm. Chị em bảo ăn cháo rồi uống thuốc vẫn khỏi thôi, dẫu vậy tôi biết người mẹ nói vậy để tôi ngoài lo. Tôi suýt khóc qua điện thoại, chỉ kịp dặn bà bầu nhớ giữ gìn sức mạnh rồi húi máy.Cũng bởi giờ này năm ngoái tôi đang hào hứng cho chiến lược chuyến phượt dài ngày cùng đám bạn. Tôi chọn cách đi để tự thưởng cho khách hàng sau một năm thao tác vất vả.

Xem thêm:

Tôi hotline điện về công ty xin cha mẹ Tết này sẽ không về. Cha ngăn cản kêu tôi về, mẹ thì gọi smartphone lên khóc rức. Tuy nhiên tôi vẫn đi như kế hoạch. Tôi chỉ nghĩ dễ dàng Tết là khoảng thời gian nghỉ ngơi, đem lại xúc cảm làm việc. Hơn thế nữa các anh chị em tôi cũng về đông đủ. Tôi còn trẻ, chưa lập mái ấm gia đình nên trường hợp đi được thì cứ đi.Mỗi ngày, bà mẹ đều điện thoại tư vấn điện hỏi thăm tôi đang nơi đâu làm gì, tôi miễn cưỡng trả lời. Có những lúc đang vui, tôi cũng chẳng thèm bắt máy. Tôi trở về nhà sau chuyến đi, cũng là lúc vừa hết Tết, bạn mệt nhừ. Mẹ lo ngại chăm sóc, phụ thân thì ngồi im trên ghế dõi vào. Mấy hôm sau, tôi lên lại tp và quay trở về với guồng quay công việc của mình, chẳng kịp tận hưởng chút không gian Tết còn sót lại.Năm nay, do hoàn thành tốt quá trình và việc học nên tôi được nghỉ Tết sớm. Đám các bạn lại rủ rê đi du lịch trải nghiệm mấy ngày Tết. Tôi không nhận lời, vì ước ao tìm cảm hứng mới lạ hơn. Sáng nay, sẽ ngồi coffe thì tình cờ nghe được bài xích hát đó. Lời ca đủng đỉnh rãi, da diết kéo tôi vào mọi hồi tưởng thừa khứ. Tựa như các thước phim xoay chậm, tôi bàng hoàng phân biệt mình đã quăng quật qua rất nhiều điều. Gồm Cha, có bà bầu và Tết đoàn viên năm nào.Tôi lưu giữ như in cái cảm xúc mong chờ bà mẹ đi chợ Tết mang đến tấm áo mới cho mấy anh em. Là những đêm 30 công ty chúng tôi ngồi xúm mặt đống lửa canh nồi bánh chưng, nghe thân phụ kể về thuở yêu Mẹ. Là đều ngày đầu xuân năm mới xúng xính đi chúc Tết chúng ta hàng. Là nồi giết thịt kho đông của Mẹ, là “chiếc bánh cóc” phụ vương gói riêng, là kẹo mứt đủ đầy…Tết bình yên. đầu năm mới của những nhỏ xíu bỏng tuổi thơ êm đềm, nghe như vừa mới qua thôi, ngay sát lắm.Vậy mà bây chừ tôi thành kẻ ích kỷ với những ham thích bản thân. Tôi quên mất Tết – cả vùng trời kỷ niệm. Tôi lặng lẽ âm thầm mở dòng rương – cả một thế giới riêng đầy ắp tình cảm của gia đình còn nguyên đó. Chẳng gì đối chiếu được lúc còn Mẹ, còn Cha, còn mẫu Tết đoàn viên cả gia đình. Cố giới phía bên ngoài có mênh mông, rộng lớn đến đâu cũng không bởi nhà bản thân như câu hát còn văng vẳng vào đầu.Xin lỗi, mình chỉ viết đc như ráng này thôi.


star

starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar