Có Những Mùa Đông Lạnh Mà Nghe Sao Ấm Áp

sáng sủa thức dậy, hay mộng đè thấy một vệt nắng và nóng xinh luồn vào chống qua khe cửa. Mỉm mỉm cười và bước ra sân. Lúc này đẹp quá! Nắng rất dịu với trời khôn xiết trong. Tp. Hà nội những ngày mùa ướp đông lạnh nhưng vẫn đáng yêu quá, làm cho tất cả những người ta vẫn như nếm được chút gì êm ấm trong lòng.

Mùa đông mà lại sao trời lại xanh thế? với nắng cũng nữ tính tinh khiết hơn. Nắng ngày đông không gay gắt như nắng nóng hè, cũng không xoàn ngọt như nắng và nóng thu, chỉ có một chút ít dịu nhẹ, một ít ấm áp, một chút khô hanh hao làm hồng song má ai đang đi bên trên phố. Nhắc tới mùa đông, tín đồ ta cứ nhắc tới sương, mang đến mưa phùn, mang đến những ngày mùa đông xám xịt, rét mướt căm.

Bạn đang xem: Có những mùa đông lạnh mà nghe sao ấm áp

Mùa đông đâu chỉ có thế, sao chẳng kể tới những trời đông nắng rạng ngời? Nắng ngày đông hay trốn, chỉ thỉnh thoảng bắt đầu ló khía cạnh ra, nên tất cả chăng tín đồ ta xem nhẹ rồi? Rồi mang lại một ngày làm sao của mùa đông, lạnh, nhưng bao gồm nắng, thốt nhiên thấy đông cũng dễ thương và đáng yêu như mùa thu dịu dàng êm ả ai mếm mộ nhất. Nắng về hong khô tp hà nội của tôi sau đông đảo ngày mưa giá,làm phố phường sáng lên, làm cho lòng người vui lên cùng cũng thấy và ngọt ngào hơn. Bước ra sân, để thấy nắng ngập tràn quanh ta, để thấy mọi fan đón nắng khô giòn nồng nàn. Cách ra mà bao phủ lấy nắng, để ôm lấy cái tươi đẹp của trời, để ôm siết lấy cái hơi nóng của trời, nhưng mà mỉm cười, mà yêu rộng mùa đông.

 


*

Hà Nội mùa đông. Lạnh! Rét! tuy vậy là cái không khí lạnh ngọt. Ừ đấy, bao gồm cơn gió khô nóng hao kia buốt, gồm có cơn gió lạng lách vào từng ngóc ngách của thủ đô để dù ở chỗ nào cũng cảm thấy tê tái, và ở chỗ nào cũng khao khát tìm được một hơi ấm nào kia sưởi mang lại lòng mình. Rồi bỏ qua mất tính chây lười ngại thoát ra khỏi nhà bởi vì lạnh, khoác chiếc áo dày, và đi nhằm ngắm một ngày tp hà nội mùa đông sáng trời.Bỏ qua dòng xe quen thuộc thuộc, nhẩn nha treo tai nghe ra đường, chọn cho khách hàng một con đường bus và bước lên, từ thưởng cho hai tay và hai con mắt một ngày thành thơi nhằm ngắm Hà Nội. Hà nội thủ đô những thời buổi này lạnh quá, làm bạn ta trong khi cũng chẳng muốn ra đường nhiều, phố hình bởi thế dường như cũng vắng ngắt hơn. Ngày đông giữ chân fan ta ở giữa những chiếc hộp nóng áp, quan sát cái lạnh giá tựa hồ nước là nhàn nhã và những xem xét cứ kéo dài bất tận, như thể để trọng tâm trí khỏi bị đóng góp băng. Cái lạnh làm mỗi người sống lờ lững hơn đôi chút, với khi giống hệt như lái mẫu xe đi đủng đỉnh lại, mọi cá nhân lại cảm xúc thêm vững tâm. Ngồi nhàn rỗi và nhìn thành phố của chính bản thân mình qua khung cửa ngõ kính mờ, im nghe tp thở bởi tiếng gió giá căm vỗ về nỗi nhớ. Mùa đông bên cạnh đó thấy dòng tín đồ không vội vàng vã và cuộc sống bớt hầu hết xô bồ… Ta yêu thủ đô tự bao giờ? ngay cả lòng cũng không nhớ nữa!

“Hà Nội của tôi phần đông mùa Đông giá bán lạnhNhững con phố thanh vắng trong sươngBước chân tín đồ đi không hối hận hảNhững khuôn khía cạnh không vất vả”

Lời bài hát vang lên bên tai, chậm rì rì rãi, thảnh thơi và ngọt ngào và lắng đọng như khung cảnh xung quanh kia vậy. Rồi thay đổi xe, lên một chuyến khác, đi một tuyến phố khác, dành riêng trọn một ngày với ngày đông Hà Nội, để xe đưa ta đến các góc phố chưa khi nào qua, những tuyến phố chưa lúc nào tới. Nhưng, mặc dù ở góc nào cũng thế, tp. Hà nội vẫn là Hà Nội, và mùa đông vẫn lấp một đường nét mờ như vậy lên những con đường. Phố vẫn chạy dài, và phần nhiều ngôi bên vẫn lô xô hé ra vô vàn khuôn mặt. Phố mới hay phố cũ đều toát lên cái vẻ kì dị rất riêng của thủ đô - bao gồm chút gì vô cùng hiện đại, kề bên những nét cổ kính, bao gồm những siêu thị đèn kính sáng choang nằm xen một trong những bức tường gạch sẽ xỉn màu sắc năm tháng. Và trọng tâm hồn thủ đô còn phảng phất nơi nào đó trên mái tóc tệ bạc phơ của bà cụ cung cấp nước vối đầu ngõ nhỏ tuổi - địa điểm giao nhau của không ít con đường hun lấy gió chạy dài về mãi phía tháng năm.

Xem thêm: Giải Vở Bài Tập Toán Lớp 5 Tập 2 Bài 167: Luyện Tập, Bài 167 : Luyện Tập

Xe chạy long rong hết 1 trong các buổi chiều, mang đến ta được ngắm thỏa thuê hà nội thủ đô mùa đông. Gần như tuyến bus nối liền đưa ta về với trạm chờ xe buýt đầu phố. Trời buổi tối hẳn và hơi rét mướt đã hy vọng ngấm vào người. Sương đã phủ rộng phố và ánh sáng của đèn đường dường như càng tiến thưởng vọt mờ ảo hơn. Đưa tay ra như mong mỏi bắt rước sương, như là rất có thể bắt mang một mảnh voan mỏng mảnh mềm nhẹ vậy. Phố đang thưa người, vày đêm về giá buốt quá. Không ồn ào, ko đông đúc, không sôi động người xe với nói cười giống như các đêm mát trời fan ta rủ nhau ra đường. Phố thủ đô hà nội mùa đông yên lìm hơn vô cùng nhiều. Chỉ còn vài loại xe vội vàng, một mặt hàng khoai nướng thơm nức mà không nhịn được cần hít hà mấy cái, một chị lao công nhọc nhằn cùng với những công việc cuối ngày. Vẫn còn nhớ đọc ở đâu đó, nhạc sĩ Đỗ Bảo vẫn gọi tp. Hà nội mùa đông là một thành phố ngủ, giấc mộng mệt nhọc sau từng ngày lạnh tái tê.. Cuộc sống đời thường hiện đại làm cho con bạn gấp gáp hơn, hóa ra chỉ y hệt như những tế bào phải chuyển động ngày một quá sức để đương đầu lại sự già đi trong một cơ thể cần ngủ, ưa ngủ. Bảng lảng các nỗi niềm, mẫu đắng với men say làm đôi mắt chũng lại, trĩu mệt. Tp. Hà nội ngủ sớm hơn sau một ngày giá buốt, tích lại hơi ấm trong đêm cho một ngày gió về cơ tái hơn.

Một chiếc xe buýt vội vàng chạy qua. Từ bây giờ có vẻ đông khách hơn phần đông ngày nhỉ. Những bé người rậm rạp trên chuyến xe pháo ấy, bạn về thăm thân phụ mẹ, tín đồ đến cùng với anh em, người hò hứa yêu đương, cả mọi kẻ lang thang bôn tẩu, cả những ai đo đắn họ hoàn toàn có thể đi về chốn nào… Chẳng ai quen thuộc nhau, cùng cũng chẳng ai biết đích đến của người nào kia là vị trí đâu. À, nhưng bao gồm một đích mang đến mà người nào cũng biết, bởi vì những chuyến xe cộ trong tối đông thành phố hà nội đều là mọi chuyến xe pháo chở phần đa giấc mơ đi tìm lại bao gồm mình, tra cứu chút niềm vui, niềm tin, niềm hạnh phúc, để sưởi ấm và được sưởi ấm.

“Bình lặng trong mưaThấy chuyến xe càng thêm ấm ápNhìn ra thành phố,Cứ mỗi năm một mùa Đông mớiCòn lại trong tôi phần đông mùa Đông yêu dấuMùa bao nhiêu ký ức cho chính mình nhớ thươngNhững niềm mơ ước không thànhNhững niềm hạnh phúc ngọt lành”

Tiếng nhạc vẫn vang hầu như đều, tự cười cợt mình do một ý suy nghĩ vẩn vơ. Ừ, người ta đi tìm nguồn sưởi nóng đấy. Đêm hà thành đang đề cập mọi bạn cất bước trở về. Ta cũng về thôi, về với tổ độ ẩm của ta thôi…